Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Luôn Nhớ Phẩm Chất Cao Thượng Của Mình, Phần 5/9

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Mình phải ở cho nó giản dị. Đời sống nó càng bớt sự nghiệp chướng chừng nào thì đời sống mình càng thoải mái, mình càng nhẹ nhàng, càng nhẹ nhàng hành lý thì mình càng lên cao. Cũng như người leo núi mà đem theo đồ đạc nhiều leo lên không nổi. Còn muốn chìm đắm ở dưới đồng bằng hoài thì không sao. Khi mà mình muốn một cái gì thì mình phát ra những cái luồng điện rất là mạnh. Cái ý niệm của mình mong muốn càng mạnh bao nhiêu thì cái từ trường nó càng mạnh bấy nhiêu. Nó mạnh cho tới nỗi một ngày kia đó, mình cứ dồn dập những cái ý nghĩ đó hoài thì tự nhiên có một ngày nó sẽ thành. Hoặc là bao nhiêu người cùng mong muốn giống như ý nghĩ của mình đó, thì nó thành càng lẹ nữa. Khi mà nó đã tụ họp đầy đủ cái khí lực của ý niệm của con người hoặc là chúng sanh nào đó phát ra thì nó thành hình. Mà khi nó đã thành hình rồi thì sẽ có một thời gian sau, phải một thời gian lâu nó mới tan đi được. Nó phải trở về với cái nguyên lực vô hình được. Vậy thôi.

Chứ không phải mình không muốn cái gì được. Mình tự do muốn gì cũng được hết đó. Nhưng mà phải biết là mình muốn cái gì mai mốt nó sẽ thành hình. Rồi mình sẽ gặp gỡ những người mà mong muốn giống y như mình vậy đó, thì nó... Thí dụ mình có những cái ý nghĩ xấu thì tự nhiên có những người xấu xấu giống cỡ mình họ sẽ tới làm bạn bè với mình. Đặng cho lôi cuốn càng ngày nó càng làm cho cái sự mong muốn của mình nó sẽ mãnh liệt thêm lên để mà nó thành hình những cái gì mình mong muốn, dầu là xấu hay là tốt. Mà khi nó đã thành xấu rồi thì chừng đó đừng có khóc. Vậy thôi. Tại mình muốn cái gì là Trời Đất cho cái đó à. Dầu xấu tốt cái đó... Tại vì mình là Trời mà, muốn gì cũng được hết đó.

Chứ không phải: “Tôi là tôi nghĩ chơi vậy chứ”. Không. Nghĩ chơi không có được đâu! Nghĩ chơi, nghĩ chơi hoài. Ba, bốn, năm, sáu lần, lâu lâu cái nó thành. Nó thành rồi chừng đó cái gì cũng đổ vỡ, cái gì cũng... Mình không thích nữa, chừng đó mình lấy ra không kịp. Ừ, nó trễ rồi. Thành ra mình phải giữ cho thân, khẩu, ý mình nó trong sạch là như vậy. Chứ không phải ai bắt buộc mình làm gì. Tại cho cái hậu quả nó tốt đặng mình đừng có đau khổ. Chứ cái gì nó cũng là vô hình. Mà cái thân thể mình đây cũng tự mình muốn mà nó ra. Hay là mình muốn một ông thầy nào đó tự mình muốn ổng mới ra. Vậy đó. Ây, đi chỗ khác chơi. Ổng không có thẻ mà ổng vô bậy bạ. Ừ.

(Nếu mình lỡ phạm sai lầm trước khi được thọ Tâm Ấn? Rồi sau khi được thọ Tâm Ấn, mình mới biết nó tệ hay gây hại thế nào. Vậy khi mình tu [Pháp Môn] Quán Âm thì nó có được tẩy rửa không?) Có, nó được tẩy rửa. (Hay là mình vẫn còn nghiệp?) Không, nó được tẩy rửa. Nhưng đôi khi phải mất một chút thời gian để tiêu hết. Ví dụ như chiếc xe đang chạy xuống dốc và quý vị muốn quay lại, thì phải để nó chạy xuống trước. Dù có tài xế giỏi nhất và có chỉ dẫn tốt nhất qua radio, quý vị vẫn không thể dừng lại ngay. Không thể chạy ngược lên liền. Phải để nó chạy xuống trước, rồi mới chạy lên lại. Không sao. Ít ra bây giờ quý vị biết hướng rồi. (Cảm ơn Sư Phụ. Cảm ơn Sư Phụ rất nhiều.) Nhưng một số hậu quả xấu trước khi truyền Tâm Ấn, nếu Sư Phụ có thể, Sư Phụ cũng lo cho. Bất cứ cách nào Sư Phụ có thể, Sư Phụ sẽ lo hết.

Nhưng có vài thứ không thể lo được, vì nó không đơn giản. Nó liên quan đến quá nhiều người và tốt hơn là để nó xảy ra rồi mình quay lại. Cho nên tùy nghiệp. Nếu Sư Phụ có thể lo và giải quyết cho quý vị, Sư Phụ sẽ làm. Nếu không thể, nếu để nó xảy ra thì tốt hơn, Sư Phụ sẽ để nó xảy ra. Nhưng Sư Phụ sẽ lo phần hậu quả, giảm nhẹ nó, làm cho trơn tru hơn để quý vị không chịu khổ quá nhiều. Nhưng đó là khi quý vị thật lòng muốn quay lại, đổi hướng. Nếu không, thì thôi, quý vị muốn đi đâu thì đi. (Cảm ơn Sư Phụ. đã dành thời gian giúp mọi người ở đây.) Không sao. Không sao. Đó là công việc của tôi. Tôi đến vì nếu ở nhà, tôi cũng không yên được. Nói thật đó. Hàng trăm người lôi kéo tôi thế này, làm sao chịu nổi. Nếu không phải ở nước ngoài, thì khó mà chịu được.

(Thưa Sư Phụ, con có một vấn đề về tu hành. Có một loại âm thanh từ tai trái, nó làm con khó chịu lắm. Ngay cả lúc thiền, cũng như lúc không thiền cũng như lúc không thiền. Có phải do nghiệp nhiều quá không? Hay có cách nào có thể giúp tránh hoặc giảm bớt không?) Cô chỉ cần chuyển sự chú ý sang bên [tai] phải. Đừng để ý bên trái. Khi ngủ thì nằm nghiêng bên phải. Cố gắng đừng nằm bên trái, khi nhớ ra thì đổi. (Dạ.) Chỉ cần chuyển sự chú ý, đừng quan tâm. Chuyển sự chú ý sang bên phải, rồi nó sẽ chỉnh lại. (Dạ, cảm ơn Sư Phụ.) Không sao. Khi cô ngủ, cô nằm nghiêng bên trái nhiều quá, thì âm thanh sẽ chuyển sang trái.

Thật sự nó không phải từ tai. Không phải từ bên phải hay bên trái. Chỉ là sự chú ý của mình quen nghe bằng tai. Nên hễ nghe gì, sự chú ý cũng chạy tới đó. Nếu quý vị ngủ bên trái nhiều, thì âm thanh nghe từ bên trái nhiều hơn, vì bên đó bị che lại nên nghe lớn hơn. Sự chú ý tự động chạy sang trái. Nên nó trở thành lớn hơn. Cho nên cố gắng chuyển sang phải. Mỗi lần nghe bên trái, chuyển sự chú ý sang phải. Dù bên phải có [âm thanh] hay không. Hoặc chuyển lên trên đỉnh đầu. Cách đó sẽ giúp quý vị. (Cảm ơn Sư Phụ.)

Còn nữa không? Hết rồi? (Dạ câu này cũng về thiền Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại). Trước đây một vị Sứ Giả Quán Âm ở LA (Los Angeles) nói với chúng con rằng khi thiền Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại) chung với ai đó, mình phải cẩn thận hơn. Không chỉ với người chưa thọ Tâm Ấn, mà ngay cả với đồng tu không giữ Giới nghiêm túc, rõ ràng lắm. Mình phải trùm lại để bảo vệ mình.) Không, trùm lại không bảo vệ được. (Dạ, con không nghe Sư Phụ nói rõ điều này trong băng.) Không, trùm lại không bảo vệ được. Chỉ để cho mình… cảm thấy an toàn và riêng tư hơn khi thiền Quán Âm thôi. (Vậy trong buổi cộng tu thì không sao?) Không, không sao. (Cảm ơn Sư Phụ.) Nếu không có người lạ đến, thì OK. Chỉ khi có người lạ đến, thì có thể họ sẽ cảm thấy họ tò mò, hỏi mình đang làm gì. Rồi mình phải giải thích nhiều. Đôi khi họ làm mình giật mình xuất khỏi trạng thái nhập định, sẽ làm mình rất khó chịu.

(Kính thưa Sư Phụ, kính thưa các đồng tu. Con xin hỏi Sư Phụ một câu là sau khi được thọ Tâm Ấn thì nghiệp chướng đời đời kiếp kiếp của mình đã được Sư Phụ rửa sạch, chỉ để cái nghiệp chướng phần trong đời này. Và nếu mà đồng tu đó tu được lên Cấp đẳng Ba trở đi, tức là nghiệp chướng đã được rửa sạch rồi. Nhưng mà con đọc trong kinh thì thấy những người từ Đẳng cấp Ba trở đi đó, vẫn còn có những cái bệnh nghiệp chướng. Thì cái chỗ này con cũng hơi bối rối chỗ đó, thì xin Sư Phụ giải thích. Nếu mà sau khi mình đã lên Cấp đẳng Ba trở đi, Cấp đẳng Bốn thì nghiệp chướng mình đã rửa sạch thì sao còn những cái bệnh nghiệp chướng xảy ra trong đời này của mình?) Đọc kinh nào vậy? Bác đọc kinh nào nói mấy người Thứ Ba còn nghiệp chướng?

(Trong Kinh Duy Ma Cật có nói chẳng hạn những vị Tổ vẫn phải trả những nghiệp chướng trước. Thì con không biết, mà con nghĩ...) Mà họ nói Thứ Ba hả? (Dạ.) Họ nói tới Cảnh giới Thứ Ba. Mấy người đó hả? Có nói rõ ràng vậy đó hả? (Dạ không. Không phải.) Không phải thì thôi, hỏi tầm bậy. (Dạ.) Đọc bậy bạ hỏi tui mất công. (Dạ thưa Sư Phụ, thế thì nếu mà sau khi mình đã được Cấp đẳng Ba trở đi đó, thì mình còn phải bị những bệnh nghiệp chướng nữa hay không?) Không. Nhưng mà phải tu thêm, chứ không phải Cấp Ba không là đủ. (Dạ.) Bác đọc bác không hiểu, bác cứ tự làm cho phức tạp lấy cái đầu óc của bác. Ở trong đó đâu nói Đẳng cấp Ba, Đẳng cấp Bốn gì đâu. (Dạ.) Thôi, bác già rồi ráng tu lẹ lẹ đi, đừng có hỏi han nhiều.

Đọc kinh điển những lời người ta nói hồi xưa đó khó hiểu lắm. Dịch ra trật ba, bốn, năm lần nữa. Người này dịch trật một chỗ, người kia dịch trật một chỗ. Tại người ta chưa có khai ngộ mà người ta dịch. Rồi cái tiếng Phạn dịch ra tiếng Âu Lạc (Việt Nam) nó khác nữa. Rồi mấy người thầy Âu Lạc (Việt Nam) nhiều khi không hiểu còn dịch từ tiếng Tàu ra. Không phải, tiếng Phạn dịch ra tiếng Tàu. Rồi từ tiếng Tàu dịch ra tiếng Âu Lạc (Việt Nam.) Thí dụ như cái chữ “samadhi” là tiếng Phạn có nghĩa là mình nhập định đó. Rồi có người thì dịch là “Tam muội”, có người dịch là “Tam diệu”. Rồi chẳng biết “Tam muội” là gì, “Tam diệu” là cái gì nữa. Cứ đọc lăng nhăng, cứ đọc: “Tam muội, Tam diệu, Tam bồ đề” vậy đó. Không biết gì hết trơn hết trọi!

“Tam” có nghĩa là “sam”. “Samadhi” đâu có phải “sam” là “ba” đâu, thí dụ vậy đi. Rồi có mấy người không hiểu gì hết, cứ để “Tam muội” là “ba”. “Samadhi”, “Samadhi” là nó dịch ra tiếng Tàu là “Xam-ma-đi”. “Xam” có nghĩa là “ba” bên đó, tại cái âm nó giống nhau rồi cứ dịch “Xam-ma-đi”. Rồi người Âu Lạc (Việt Nam) đọc “Samadhi” dịch thành “Tam muội”. “Tam” đâu phải là “ba”, thí dụ vậy đi. Dịch tới dịch lui, đọc mấy chi đó, đọc Kinh Bà Thanh Hải dễ hiểu hơn.

Hết nghiệp là hết cái nghiệp hồi xưa đó, nhưng mà nếu còn muốn tạo nghiệp thì vẫn có như thường. Chứ không phải là mình tới Cảnh giới Thứ Ba rồi mình muốn làm gì đó làm, không có nghiệp đâu. Nếu tới Cảnh giới Thứ Ba mà an toàn rồi thì thôi, Sư Phụ biểu: “Thôi khỏi tu đi”. Còn phải tu lên. Được chưa bác? Còn nhiều lắm, học bao giờ cho hết.

(Dạ thưa Sư Phụ, vì câu này con muốn hỏi là con thấy Sư Phụ cái... Trong kinh Sư Phụ nói là Cảnh giới Ba trở đi đó, thì cái nghiệp chướng mình đã rửa sạch. Thì con nghĩ rằng là không có bệnh định nghiệp nữa, nhưng mà con cũng thắc mắc là thấy những quyển kinh cũ lại viết như vậy. Con mới hỏi nhiều người…) Không. Họ đâu có nói cái đó. (…mà nhiều người lại nói rằng là vẫn còn bị bệnh. Mình vẫn bệnh định nghiệp, chẳng hạn là bệnh lao phổi.) Bệnh chứ không phải là nghiệp. (Dạ.) Bệnh là cái thân thể mình nó bệnh chứ đâu phải lúc nào bệnh cũng là nghiệp đâu. (Dạ thưa Sư Phụ, như những cái bệnh như là bệnh lao phổi hay bệnh ung thư có phải là nghiệp không?) Cái đó bệnh là bệnh chứ, cái thân thể mình nó già nó bệnh chứ. (Dạ.) Ăn uống bậy bạ nó bệnh, không khí ô nhiễm nó bệnh chứ cần gì phải nghiệp. (Dạ.)

Phật mà còn bệnh, đâu phải không có nghiệp đâu. Bác không thấy Ổng đau bụng Ổng chết sao? Tui bệnh hoài bác à, tui không nghiệp gì trơn, bệnh hoài. Phức tạp quá! Tui chỉ hiểu tối ngày ăn (thuần) chay, ngồi thiền xong á. (Dạ.) Có bấy nhiêu làm không xong. Hiểu tới, hiểu lui. Phật cũng chết 2700 năm rồi ngồi đó mà đào lên. Còn mấy cái xương cũng rục hết trơn à. Ông Duy Ma Cật Ổng bệnh là tại Ổng rước nghiệp của chúng sanh. Ông nói: “Tại chúng sanh bệnh nên tôi phải bệnh”. Nói vậy mà không hiểu. Dễ quá! Trời ơi, có một câu vậy mà không hiểu gì hết trơn. Đào chi ra ba, bốn cuốn kinh mất công mệt đầu óc tui.

Photo Caption: “Bảo Vệ Địa Cầu Là Bảo Vệ Chính Mình”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (5/9)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-04-23
3612 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-04-24
3225 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-04-25
2925 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-26
2733 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-27
2481 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-28
2089 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-04-29
1726 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-04-30
1381 Lượt Xem
9
Giữa Thầy và Trò
2026-05-01
1217 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-03
1 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-05-03
506 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-05-02
490 Lượt Xem
Những Tác Phẩm Âm Nhạc, Thơ Ca Và Các Tiết Mục Biểu Diễn Của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư (Thuần Chay)
2026-05-02
524 Lượt Xem
40:07

Tin Đáng Chú Ý

362 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-01
362 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về